Từ điển trực tuyến


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (qnghi58@yahoo.com)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Anh_tham_quan_342.jpg Anh_tham_quan_984.jpg Anh_tham_quan_943.jpg Anh_tham_quan_891.jpg Anh_tham_quan_687.jpg Anh_tham_quan_659.jpg Anh_tham_quan_643.jpg Anh_tham_quan_678.jpg Anh_tham_quan_113.jpg Anh_tham_quan_118.jpg Contau.jpg Bachokpkenh1403fb7d2.jpg Hoaphuongnoohanoi3378.jpg DSC_0405.jpg DSC_0403.jpg N.jpg Anh_831.jpg Anh_83.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT WEBSITE

    LIÊN KẾT ONLINE

    THÔNG TIN KHÁC

    Lời hay - Ý đẹp

    Hạnh phúc

    Photobucket

    Liên kết

    Ngày hôm nay

    "

    CẢNH QUÊ



    HƯƠNG TRÀ

    LỊCH ÂM DƯƠNG

    TRANH NGHỆ THUẬT

    TRAO TẶNG

    Image Hosting Site

    Phượng hồng

    ĐỌC BÁO

    Chào mừng quý vị đến với website của Thầy giáo Nguyễn Đ­ức Nghị

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > TÀI LIỆU BÀI VIÊT >

    Hòn vọng phu



    photo



    Ngày xưa có đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con, đứa con trai mười một tuổi, đứa sau là gái lên sáu tuổi. Mỗi lần hai vợ chồng đi làm đồng hay đi đâu vắng, thường hay để hai anh em ở nhà chơi với nhau.
    Một hôm trước khi đi làm, người mẹ trao cho thằng anh một cây mía bảo:
    - Con ở nhà chặt mía cho em ăn, đừng để em khóc, kẻo cha về đánh chết nghe không?
    Thằng anh vâng lời mẹ, cầm cây mía cất đi, đợi khi nào em khóc thì đem mía ra dỗ.
    Mẹ đi rồi, người anh dẫn em ra sân, cùng em chồng đá bẻ cây làm nhà cửa chơi với bè bạn quanh xóm.
    Chơi chán, anh đưa em vào nhà rồi tìm dao chặt mía, tìm mãi cũng không thấy con dao nào khác con dao cùn mà mẹ vất ở xó bếp.
    Người em đợi mãi không thấy mía đâu thì bật khóc. Người anh nhớ lời mẹ vội vàng chạy lại dỗ em, rồi quýnh quáng lấy dao để chặt mía cho em, không ngờ con dao vừa giơ lên thì sút cán, lưỡi văng vào đầu em.
    Cô bé thét lên một tiếng rồi ngã xuống bất tỉnh nhân sự, máu chảy lênh láng cả một vạt đất. Thấy thế thằng anh rất sợ, nghĩ thầm:
    - Tội ta to lắm, thế nào cha về cha cũng đánh chết!



    Thế rồi thằng anh bỏ em nằm sóng sượt ở giữa nhà mà trốn đi.
    Cậu bé đi mãi đi mãi, trên bước đường lưu lạc nó làm cho nhà người này ít lâu, lại bỏ đi làm cho người khác.
    Trong hơn mười lăm năm, nó không biết mình đã đi qua những xứ nào, và làm cho bao nhiêu nhà.
    Cho đến lần cuối cùng, chàng ta cảm thấy mình cần phải dừng chân và thèm muốn một mái ấm gia đình.
    Thế là chàng chí thú làm ăn và được một người đánh cá ở Bình Định nhận làm con nuôi.
    Từ đó chàng làm nghề chài lưới phụ giúp cha mẹ nuôi của mình, ngày qua tháng lại, chàng ra khơi cùng cha nuôi. Những ngày biển động thì ở nhà phụ vá lưới với người mẹ.
    Cuộc sống êm đềm trôi đi, chàng quên cả cha mẹ ruột của mình, không một lần có ý nghĩ trở lại quê xưa.
    Trời sinh ra con người, và khi lớn lên thì trai có vợ, con gái có chồng. Chàng cũng không thoát khỏi qui luật đó. Do vậy mà ít lâu sau, chàng kết duyên cùng với một người gái trong làng chài ấy.



    Vợ chàng cũng thạo nghề đan lưới. Và mỗi khi thuyền của chồng về bãi, nàng lại nhận lấy phần cá của chồng đem ra chợ bán.
    Sau hai năm, vợ chồng chàng có được mụn con, hai vợ chồng chàng cảm thấy sung sướng vô hạn, đứa con luôn theo mẹ ra bãi để đón cha mình. Gia đình ba người ấy luôn đầy ắp tiếng cười vui vẻ.
    Một hôm, biển động, người chồng nghỉ đi biển, ở nhà vá lưới. Cơm trưa xong, người vợ xõa tóc nhờ chồng bắt chấy, đứa con chơi trước bãi cát đầu hiên nhà.
    Chồng âu yếm vạch tóc vợ, chợt thấy vợ có một cái sẹo bằng đồng tiền phía trên tai bên phải, chàng lấy làm ngạc nhiên vì bấy lâu nay mái tóc đen của vợ đã hữu ý che kín cái sẹo không cho ai thấy, ngay cả chàng cũng thế.
    Người chồng thấy lạ quá, liền quay xuống hỏi vợ:
    - Mình có thể cho tôi biết vì sao lại có cái sẹo bên tai này không?
    Người vợ vui vẻ kể liền:
    - Được chứ! Ngày đó cách đây hơn hai mươi năm, tôi mới bằng tí tuổi đầu không biết gì đâu. Anh ruột tôi chặt mía, chẳng may mũi dao vuột khỏi cán bay vào đầu tôi, mũi dao thật oan nghiệt làm anh em phải chia lìa...
    Người chồng hỏi dồn:
    - Vì sao lại chia lìa anh em?
    Người vợ xót xa kể tiếp:
    - Anh tôi sợ quá khi thấy máu và tưởng tôi chết rồi nên vội vàng bỏ nhà trốn biệt tích. Từ ấy đến nay không có tin tức gì của anh ấy nữa.
    Người chồng tái mặt hỏi tiếp:
    - Thế còn mình lúc ấy ra làm sao? Ai biết mà cứu?



    Người vợ ngã đầu vào lòng chồng kể tiếp:
    - Lúc tôi ngất đi được hàng xóm sang cứu chữa, nhưng mãi đến khi cha mẹ tôi về thì mới chạy đi tìm thầy thuốc. May làm sao tôi vẫn còn sống để nhìn lại cha mẹ của mình, nhưng tôi lại mất người anh ruột, vì anh ấy sợ quá bỏ trốn. Cha mẹ tôi có ý đi tìm, nhưng tuyệt không có tin gì. Rồi cha mẹ tôi thương con quá sinh bệnh và qua đời.
    Nghe vợ kể xong, người chồng thẫn thờ đau buồn vì biết mình lấy nhầm phải người em ruột.
    Lòng chàng càng bị vò xé hơn khi hay tin cha mẹ qua đời , nhưng người chồng vẫn cố ngăn cảm xúc của mình, gói kín sự bí mật đau lòng đó lại, không hề hé ra cho vợ biết.
    Qua mấy ngày sau, trời yên biển lặng, nhưng trong lòng người chồng thì dậy sóng. Biết không thể nào chuộc lỗi được nữa rồi, chàng giã từ vợ con, chở lưới ra biển đánh cá và quyết ra đi không bao giờ trở lại nữa.
    Người vợ trông chồng mòn mỏi mà vẫn không thấy chồng về, chẳng biết nguyên nhân là do đâu...



    Lòng cứ thắc mắc là tại sao khi đánh cá xong, giữa lúc đêm tối, ai nấy đều cho thuyền trở về đất liền, thì chồng mình lại dong buồm ra đi biền biệt, mà chồng mình lại là người chồng chí thú làm ăn và rất thương mến vợ con. Thật là khó hiểu?!
    Mỗi chiều nàng thường bồng con trèo lên hòn núi ở cửa biển, mắt đăm đăm nhìn về phía chân trời mù mịt để tìm bóng dáng thân yêu của chồng.
    Ba tuần trăng trôi qua, rồi sáu, rồi chín tuần trăng qua nữa... Tuy nước mắt bấy giờ đã khô kiệt, nhưng người đàn bà vẫn không quên trèo lên núi trông chồng, song vẫn không hề thấy chút tăm hơi.
    Cái hình bóng ấy thành ra quen thuộc đối với dân làng trong vùng, cứ nhìn lên là thấy hình bóng người
    mẹ bế con nhìn về phương xa. Về sau cả hai mẹ con đều hóa đá, vĩnh viễn nằm lại ở đó.
    Hòn đá ấy ngày nay vẫn còn trên đỉnh núi ở bên cửa biển Đề Gi, thuộc huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Người ta gọi là đá trông chồng, hay là Hòn Vọng Phu.
    Photobucket

    CAO BẰNG - LẠNG SƠN RƯỢU UỐNG THÌA

     

     

    Đường lên Đông Bắc

     

    Chúng tôi ra khỏi Hà Nội hồi 4 giờ 30 sáng. Sương mỏng bàng bạc khắp nơi. Phong cảnh nhuốm một hương sắc thái bình, yên tĩnh. Rồi ruộng lúa rõ đậm màu xanh khi mặt trời lên. Từ Thái Nguyên nhiều đoạn đường phố trải dài với hàng dâu da nở đầy hoa trắng.

     

     

    hon-vong-phu.jpg

    Hòn Vọng Phu - Lạng Sơn

     

    Nắng rực rỡ trên đỉnh đèo Phủ Thông, rọi sáng, giảm bớt phần heo hút cho những xóm nhà mái lợp ngói âm dương hoặc fibrociment cũ kỹ đen sẫm. Ruộng bậc thang bờ nối bờ cao thấp nhịp nhàng, rải rác những khóm tre non, những con suối nhỏ róc rách. Trên sườn núi vẫn là bạt ngàn hoa chẩu. Xuống đèo Nà Phặc nghe thấy mùi phân trâu, cái mùi quen thuộc của mọi miền đồng quê Việt Nam.

     

    Nghỉ trưa trên đỉnh Đèo Gió, ngôi quán mang tên theo tiếng địa phương “quán Phong Phin” nhưng chiếc cầu phía trước tên theo Hán Việt “cầu Nam Sách”. GS Tô Ngọc Thanh thời trai trẻ đã có 13 năm sống ở vùng cao,  cho chúng tôi nghe một tràng tiếng Thái ông rất thông thạo để chủ quán đem ra mời mọi người thưởng thức món mắm cà giòn ngọt, món ớt đỏ thắm và món măng chua đậm đà thật thích khẩu. 

     

    Không như Miền Nam Trung Bộ liên sơn trùng điệp nhấp nhô, núi dẫu cao vẫn có những đỉnh tròn, những triền thoai thoải, chân nối liền chân. Quần sơn ở đây có thể nói theo ngôn ngữ thời thượng là đa dạng. Gần bên đường phần lớn tập hợp nhiều ngọn núi độc lập bên nhau, hình viên trụ, đỉnh nhọn như chót vót đâm lên trời. Xen vào đó những thung lũng nhỏ trồng bắp mới kín lá, mướt xanh. Đôi chỗ có dãy núi dài thì bị chia cắt bởi nhiều hang hốc ăn sâu vào sườn trông hun hút. Xa xa núi in lên nền trời chỗ đậm chỗ nhạt như dáng răng cưa không đều, có thể tưởng tượng đó là hàng kỳ trên lưng của cả bầy đại long uốn lượn.

    ST 


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Phương Mai @ 15:05 07/12/2011
    Số lượt xem: 1671
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    PM thăm thầy
    Avatar
     Cảm ơn Cô Phương Mai tư liệu đã gợi lại tình cảm thật sâu sắc...
    Avatar

    ĐT TỚI THĂM ANH

     
    Gửi ý kiến

    BẢN ĐỒ VỆ TINH

    TIM NHANH CÁC TRANG WEBSITE

    DU LỊCH

    CỜ VUA